Hoa Kỳ: Miền Đất Hứa (Phần 3) - Tránh Những Xung Đột Giữa Người Bảo Lãnh và Người Được Bảo Lãnh - LỊCH CẤP CHIẾU KHÁN VÀ CHUYỂN DIỆN CƯ TRÚ THÁNG 9-2016

Thứ Hai, 08 Tháng Tám 201620:18(Xem: 7928)
Hoa Kỳ: Miền Đất Hứa (Phần 3) - Tránh Những Xung Đột Giữa Người Bảo Lãnh và Người Được Bảo Lãnh - LỊCH CẤP CHIẾU KHÁN VÀ CHUYỂN DIỆN CƯ TRÚ THÁNG 9-2016
Mục Di Trú và Thăng Tiến Đời Sống do Văn Phòng tham vấn di trú Robert Mullins International đảm trách hằng tuần, nhằm cập nhật tin tức và phát huy kiến thức di trú, rất hữu ích cho quý vị quan tâm đến việc bảo lãnh thân nhân. Chủ đề trên đây cũng được thảo luận trực tiếp trên trang nhà,www.rmiodp.com  vào mỗi tối  thứ Tư, từ 7:00-8:00 giờ và phát thanh, phát hình 24/24 trên www.facebook.com/rmiodp

(Robert Mullins international) Một nhà văn đã nói rằng: "Thực là một điều kỳ diệu khi một nhóm người đến Hoa Kỳ không có gì cả ngoại trừ những hy vọng và những nỗi buồn có thể tìm thấy ở một nơi chốn nào đó trong xã hội". Câu nói này hoàn toàn nói về những người tỵ nạn đầu tiên đến Hoa Kỳ. Ngày nay, mọi người từ Việt Nam đến Hoa Kỳ như người di dân và thủ tục di trú có thể gọi là sung sướng khi so sánh với sự can đảm đầy bi thảm của những người Việt vượt thoát khỏi Việt Nam bằng đường biển hay đường bộ. Nhưng dù từ Việt Nam đến Hoa Kỳ bằng cách nào đi nữa, về cơ bản, họ đều đối diện những thách thức giống nhau để đáp ứng với một đời sống mới ở một quốc gia mới.

Điều căn bản để tránh những va chạm giữa người bảo lãnh và người di dân mới là sự chia sẻ và thấu hiểu những gì đã xảy ra trong đời sống của nhau. Nhưng nói thì dễ, làm mới khó.

Những người bảo lãnh đã từng sống ở Hoa Kỳ trong 20 hoặc 30 năm kỳ vọng rằng những di dân mới đến sẽ trải qua những kinh nghiệm để điều chỉnh và đáp ứng cuộc sống như họ đã làm, và vẫn gìn giữ văn hóa Việt Nam đích thực. Nhưng nếu chúng ta xem chương trình truyền hình ở Việt Nam ngày nay, chúng ta có thể thấy tại sao một số người di dân mới có nhiều kỳ vọng không giống như đời sống mới của họ ở Hoa Kỳ. Năm 1990, chương trình truyền hình HBO chỉ dành cho người ngoại quốc ở Việt Nam và những chương trình khác đều bị kiểm soát chặt chẽ để tránh những nội dung nhạy cảm về văn hóa hoặc chính trị. Ngày nay, hầu hết những chương trình truyền hình và phim ảnh của Mỹ và Âu Châu đều có thể xem được ở Việt Nam, dĩ nhiên, những nội dung nào bị cho là có ảnh hưởng chính trị không tốt đối với nhà nước cộng sản Việt Nam đều bị kiểm duyệt. Nếu có xem, phải xem lén lút. Hầu hết những chương trình được xem đều vẽ lên một bức tranh về những cuộc sống thoải mái và thành công ở bên ngoài nước Việt Nam.

Và chúng ta không thể quên những ảnh hưởng mạnh mẽ về truyền thông xã hội đối với giới trẻ trên thế giới. Tuổi trẻ ở Việt Nam ngày nay tiêu thì giờ với Facebook hàng ngày, chẳng có vẻ lo âu về việc mất đi những di sản văn hóa Việt Nam sau khi đến Hoa Kỳ.

Điều chẳng ngạc nhiên đối với những di dân trẻ hơn đến từ Việt Nam kỳ vọng cuộc sống của họ sẽ thăng tiến mạnh mẽ ngay sau khi rời khỏi chiếc máy bay vừa hạ cánh. Họ chưa biết rằng những gì họ xem trên truyền hình sẽ có một số điều khác với thực tế ở Hoa Kỳ. Đến khi họ trải nghiệm những thực tế ở Hoa Kỳ, sự thất vọng có thể tạo ra những xung đột giữa người được bảo lãnh và người bảo lãnh. Đặc biệt là điều này thường xảy ra ở những di dân trẻ và những người hôn phối hoặc hôn thê trẻ tuổi từng giữ truyền thống rất mạnh mẽ ở Việt Nam, nhưng sau khi hòa nhập vào đời sống Mỹ, những căn bản truyền thống của họ từ từ biến mất.

Chúng ta cần giúp những di dân trẻ hiểu rằng đến Hoa Kỳ là một cơ hội trọn đời, không chỉ làm cho đời sống của họ tốt hơn, mà còn là đời sống đầy hứa hẹn cho con cái và cháu chắt của họ sau này. Cùng lúc, những thế hệ lớn hơn phải nhìn nhận rằng những thế hệ trẻ hơn được sinh ra ở một thế giới khác hơn những gì hiện hữu vào năm 1975. Trong suốt 41 năm qua, những giá trị về văn hóa và xã hội đã thay đổi, không chỉ đối với thế hệ Việt Nam trẻ hơn, mà còn đối với toàn thế giới. Khi chúng ta có ý định giúp những di dân mới điều chỉnh để hòa nhập ở Hoa Kỳ, chúng ta cũng phải chấp nhận sự thật là đôi khi họ không chia xẻ cùng những giá trị đã hiện hữu ở Việt Nam từ nhiều thế kỷ trước. Đây có thể là một sự thật bất hạnh nhưng cũng là điều không thể tránh được.

Những người tỵ nạn của thập niên 80 và những di dân hiện nay đôi khi khó có thể chia xẻ cùng một quan điểm. Đây không chỉ vì sự cách biệt tuổi tác. Có một sự khác biệt rất lớn giữa một người di dân và một người tỵ nạn. "Người di dân muốn đến một nơi có đời sống tốt đẹp hơn, nhưng trái lại, hầu hết người tỵ nạn bị buộc phải ra đi vì quan điểm tự do".

Người di dân hiện nay phải đối phó với những va chạm văn hóa và những khó khăn trong việc đáp ứng với ngôn ngữ mới và một xã hội mới. May mắn thay, họ không phải vượt qua những nỗi buồn sâu sắc của những người tỵ nạn từng mất dân tộc và quê hương. Chúng ta không thể chờ đợi những người mới đến chia sẻ những kỷ niệm của những thế hệ di dân Việt Nam lớn tuổi hơn và chúng ta không thể trông đợi thế hệ lớn hơn đồng cảm hoàn toàn với những cách sống hiện đại của giới trẻ.

Cố gắng hòa nhập vào đời sống ở Hoa Kỳ không chỉ là vấn đề thông thạo Anh ngữ. Có quá nhiều những khía cạnh của xã hội Hoa Kỳ khác biệt với văn hóa Việt Nam.

Người Mỹ chuộng cách sống độc lập và tự tin, trong khi người Việt đặt nặng nhu cầu giúp đỡ gia đình và thân nhân, cũng như muốn hỗ trợ cộng đồng có những người cùng hoàn cảnh với mình.  

Một sinh viên âm nhạc ở Việt Nam phải theo những hướng dẫn của thầy giáo. Thầy giáo bảo anh ta phải chơi nhạc Beethoven hoặc Bath như thế nào. Nhưng một thầy giáo Mỹ bảo học trò của mình rằng họ nên khám phá con đườn âm nhạc của riêng mình, nên khám phá cách trình diễn âm nhạc của riêng mình. Điều này cũng tương tự như trong đời sống. Người Việt Nam cao niên kỳ vọng giới trẻ ứng xử theo một cách cố định nào đó, trong khi xã hội Mỹ khuyến khích sự tự do và sự tự duy. Điều này chắc chắn sẽ làm cho người di dân mới hoang mang khi muốn hòa nhập vào đời sống Mỹ nhưng cùng lúc phải gìn giữ những giá trị truyền thống Việt Nam.

Văn hóa Việt Nam đặt nặng giềng mối gia đình, nghĩ đến "Chúng Ta" hơn là cái "Tôi". Chủ nghĩa cá nhân phải được xem nhẹ hơn nhu cầu cần thiết của những người khác. Đó là cách mà gia đình giữ được truyền thống. Hoa Kỳ, mặt khác, nói với qúy vị rằng qúy vị phải ở vị trí số 1. Nước này nói rằng qúy vị hãy đi theo ước mơ của mình, phải có tham vọng cá nhân. Lo thân mình trước. Một người Việt Nam trẻ tuổi phải tìm cách cân bằng những nhu cầu và ước mơ của riêng mình và của gia đình. Đối với những di dân Á Châu, học cách thương thảo giữa cái "Tôi" và "Chúng Ta" là một bài học quan trọng nhất để học hỏi, khéo léo để dung hòa hai nền văn hóa.

LỊCH CẤP CHIẾU KHÁN VÀ CHUYỂN DIỆN CƯ TRÚ THÁNG 9-2016

(1) - IR-1, IR-2, IR-5: Vợ, con vị thành niên, cha mẹ của công dân Hoa Kỳ, luôn luôn hiệu lực

(2) - Diện F-1: Con độc thân, trên 20 tuổi, của công dân Mỹ: Ngày 15/09/2009 (Tăng 11 tuần)

(F-1  Xin Chuyển Diện Cư Trú Tại Hoa Kỳ: 01/01/2010)

(3) - Diện F2A: Vợ hoặc chồng và các con nhỏ của thường trú nhân: 15/11/2014 (Không thay đổi)

(F2A Xin Chuyển Diện Cư Trú Tại Hoa Kỳ: 22/11/2015)

(4) - Diện F2B: Con độc thân, trên 20 tuổi, của thường trú nhân: Ngày 01/02/2010 (Tăng 3 tuần)

(F2B Xin Chuyển Diện Cư Trú Tại Hoa Kỳ: 08/02/2011)

(5) - Diện F-3: Con đã lập gia đình của công dân Mỹ. Ngày 01/12/2004 (Không thay đổi)

(F3 Xin Chuyển Diện Cư Trú Tại Hoa Kỳ: 22/08/2005)

(6) - Diện F-4: Anh chị em của công dân Mỹ: Ngày 08/10/2003  (Tăng 3 tuần)

(F4 Xin Chuyển Diện Cư Trú Tại Hoa Kỳ: 15/06/2004)

(7) - Tu Sĩ-SR: Luôn luôn hiệu lực

Hỏi Đáp Di Trú

- Hỏi: Một số người bảo lãnh thường khuyến khích người thân của mình học Anh ngữ và tìm hiểu thế giới của xã hội Tây phương trước khi đến Hoa Kỳ có thường bị người thân họ khó chịu không? Học hỏi những điều mới trước khi đến Hoa Kỳ quan trọng ra sao?

- Đáp: Một số người bảo lãnh nghĩ rằng người ta không học hỏi gì nhiều về những nền văn hóa khác xuyên qua việc học ngoại ngữ và sách vở, nhưng thực tế cho thấy việc học này là một khởi đầu rất tốt. Hơn là chỉ dựa vào tin đồn hoặc những thông tin từ những người cũng chỉ nghe nhiều người khác nói về đời sống ở Hoa Kỳ.

- Hỏi: Có một số người bảo lãnh bảo người thân của họ nên suy nghĩ kỹ càng trước khi quyết định di dân sang Hoa Kỳ, cho rằng đời sống khó khăn và phải cố gắng lắm mới đạt được điều mong muốn ở Hoa Kỳ. Đây có phải là cách suy nghĩ bảo thủ hay chỉ là cách đánh tan niềm hy vọng của người thân muốn di dân sang Hoa Kỳ?

- Đáp: Trong trường hợp này, người bảo lãnh là người rất thực tế, nhưng chỉ dựa trên kiến thức và kinh nghiệm cá nhân của mình. Đời sống có thể khó khăn trong thời gian đầu đến Hoa Kỳ. Dĩ nhiên, chẳng có con đường nào trải bằng vàng.  Nhưng Hoa Kỳ cũng là con đường dẫn đến sự tự do cá nhân, có nhiều cơ hội để thăng tiến đời sống. Ý kiến về một đời sống khó khăn ở Hoa kỳ nên được cân bằng với những cơ hội thành công nếu người ta bền gan, bền chí.

- Hỏi: Liệu chủ nghĩa cá nhân ở Hoa Kỳ có làm người Việt sẽ bớt giúp đỡ và càng xa cách thân nhân ở Việt Nam không?

- Đáp: Vật lộn với đồng tiền để sinh sống trong một đất nước mới có thể làm cho nhiều người sẽ không thể giúp đỡ nhiều cho người thân ở Việt Nam trong thời gian đầu. Nhưng sự giúp đỡ sẽ tăng lên theo thời gian vì không một ai có thể quên được đời sống khốn khó của họ khi còn ở Việt Nam.

Kính mời quý độc giả đón đọc chủ đề Di Trú và Thăng Tiến Đời Sống trên các báo chí Việt ngữ địa phương số cuối tuần, hoặc nghe trực tiếp chương trình của chúng tôi vào mỗi tối thứ Tư  trên các làn sóng: Bắc Cali 1430AM, 7:00-8:00, Nam Cali 106.3FM,7:00-7:30.  Phát lại  vào  Chủ Nhật từ 2:00-3:00PM trên làn sóng 1500AM, và 24/7 trên trang nhà: www.rmiodp.com. Hoặc www.facebook.com/rmiodp.  Hay liên lạc với văn phòng Robert Mullins International gần nhất: Westminster: (714) 890-9933 , San Jose (408) 294-3888, Sacramento (916) 393-3388, Rạng Mi: 84-3914-7638 hay Email: info@rmiodp.com
Thứ Hai, 12 Tháng Mười Một 2018(Xem: 319)
Kết quả bầu cử giữa nhiệm kỳ vào ngày 6 tháng 11 vừa qua không làm cho người ta ngạc nhiên lắm. Đảng Cộng Hòa vẫn kiểm sóat Thượng viện và Đảng Dân Chủ trở lại chiếm đa số Hạ viện sau nhiều năm vắng bóng. Và tại tiểu bang California, tân thống đốc vẫn thuộc đảng Dân chủ. Đây cũng là điều đương nhiên. Tuy nhiên, tại Hoa Thịnh Đốn, sẽ vẫn chưa có tin tốt lành cho người di dân. Cuộc bầu cử vừa qua chắc chắn cho thấy sẽ khó có những chuyển biến mạnh mẽ trong hai năm sắp tới. Bất cứ luật mới nào được đưa ra trong quốc hội, nếu bị phe Thượng nghị sĩ của đảng Cộng hòa bảo thủ chống đối, dự luật mới này sẽ không thể thành luật được.
Thứ Hai, 05 Tháng Mười Một 2018(Xem: 318)
Số người tỵ nạn trong tài khóa 2019 sẽ chỉ còn 30.000 người và đây lại là một thành công mới nhất của Stephen Miller, một tham vấn cao cấp chỉ mới 33 tuổi của Tòa Bạch Ốc. Anh ta đã làm việc rất chăm chỉ để nghĩ ra mọi cách để tấn công tất cả mọi vấn đề liên quan đến di trú. Những thành tựu khác của Miller là (1) chương trình cấm nhập cảnh người Hồi giáo, (2) đặt ra những giới hạn về di trú hợp pháp và (3) cách ly các thành viên trong gia đình xin lánh cư ở biên giới phía Nam. Ngọai trưởng Hoa Kỳ Pompeo nói rằng chính phủ thiếu nhân lực để chăm lo thêm người tỵ nạn và Hoa Kỳ đã chú tâm vào việc trợ cấp ở ngọai quốc nơi có người tỵ nạn và số người tỵ nạn cần phải giới hạn để bảo vệ nên an ninh quốc gia Hoa Kỳ. Chính Stephen Miller đã trực tiếp nói những lời như trên. Điều chẳng có gì ngạc nhiên khi một số kế họach của Miller đã thành công. Tổng thống hòan tòan hài lòng với những chính sách chống di dân mà Miller đã nghĩ ra.
Chủ Nhật, 28 Tháng Mười 2018(Xem: 448)
Trước hết, chúng tôi xin nhắc nhở rằng việc đi bầu chỉ dành cho công dân Hoa Kỳ, mặc dù có người giúp qúy vị ghi danh bầu cử vì hiểu sai luật. Người di dân chỉ có thể đi bầu sau khi được quốc tịch hóa, không thể đi bầu trong khi chờ được tuyên thệ nhập tịch. Ông Trump nói với các luật sư chính phủ rằng phải có thái độ mạnh mẽ với việc bỏ phiếu bất hợp pháp. Trong tháng Mười 2018, một thường trú nhân tại tiểu bang North Carolina đã bị xử phạt 200 mỹ kim. Ông này là một thường trú nhân có Thẻ Xanh từ rất lâu, nhưng ông có thể bị trục xuất. Ông Alessandro Cannizzaro, 47 tuổi, gốc người Ý Đại Lợi và đã sống ở Hoa Kỳ hợp pháp từ năm 1985. Ông thú nhận phạm một tội tiểu hình vì là người ngọai quốc nhưng đã đi bầu ở Hoa Kỳ. Ông đã ghi danh bầu cử như một người ủng hộ đảng Cộng Hòa vào năm 2016.
Chủ Nhật, 21 Tháng Mười 2018(Xem: 398)
Sở di trú Hoa Kỳ đã phổ biến biểu đồ thời gian cho hai quy định về luật đầu tư EB5 đang được khai triển. Hiện Đại Hóa Chương Trình Đầu Tư Di Dân EB5, với những thay đổi được đề nghị liên quan đến Những Vùng Việc Làm Cần Quan Tâm (tức Targeted Employment Areas - TEA) và số tiền đầu tư tối thiểu. Luật sau cùng hiện đang được dự trù sẽ phổ biến trong tháng 11 năm 2018. Việc phổ biến này đã từng dự trù phổ biến trong tháng hai 2018 và sau đó là tháng Tám năm 2018.
Chủ Nhật, 14 Tháng Mười 2018(Xem: 729)
Trong thời gian gần đây, rất nhiều đồng hương Việt Nam liên lạc với các Văn Phòng Robert Mullins International để hỏi thăm về luật mới liên quan đến các nguồn lợi ích xã hội mà nhiều người đang được hưởng hợp pháp nhưng sẽ gặp rắc rối nếu luật mới về gánh nặng xã hội được áp dụng. Sau đây là một số điểm chính liên quan đến luật mới được đề nghị thi hành.
Chủ Nhật, 07 Tháng Mười 2018(Xem: 432)
Nghị quyết Tiếp tục giải quyết thời hạn cho các quyết định chưa được thực hiện về tài trợ và chương trình của chính phủ, bao gồm chương trình đầu tư trung tâm vùng, đã được gia hạn đến ngày 7 tháng 12 năm 2018. Chương Trình Trung Tâm Vùng (The Regional Center Program) khởi sự từ năm 1992 và trong mười năm, chương trình này thường được gia hạn từ một đến ba năm. Sau tháng Chín 2015, việc gia hạn bị cắt ngắn rất nhiều. Hiện nay chương trình đầu tư được gia hạn thêm chỉ có hai tháng. Nghị quyết Tiếp tục ngụ ý rằng chương trình đầu tư trung tâm vùng sẽ vẫn giữ nguyên trạng cho đến ngày 7 tháng 12 năm 2018, hoặc cho đến khi ban hành một luật mới tái ủy quyền hoặc loại trừ chương trình trung tâm vùng trong tương lai.
Chủ Nhật, 30 Tháng Chín 2018(Xem: 658)
Hàng vạn người Việt Nam đã đến Mỹ thông qua Chương trình Người tị nạn của Chính phủ Mỹ sau ODP bắt đầu vào năm 1989. Bây giờ, hãy xem Chương trình Người tị nạn đang thay đổi như thế nào: 19 tháng vừa qua, Tổng thống Donald Trump và Chính phủ của Ông đã thay đổi việc tiếp nhận người tị nạn vào Mỹ. Họ đã thực hiện điều này bằng cách sử dụng các sắc lệnh hành pháp và những thay đổi hành chánh được thực hiện một cách kín đáo. Ông Trump đề ra mức trần tị nạn hàng năm vào năm 2018 là 45.000, con số thấp nhất kể từ khi chương trình người tị nạn được lập ra vào năm 1980. Và vẫn chưa hết, Mỹ dường như nhận ít hơn phân nửa số người tị nạn năm nay.
Thứ Hai, 24 Tháng Chín 2018(Xem: 573)
Trong tháng Tám vừa qua, Tổng thống Donal Trump lại xác nhận rằng 1) các chính phủ ngọai quốc chọn người nhập cảnh Hoa Kỳ qua những lọai chiếu khán (visa) đa dạng, và 2) các chính phủ này chọn bọn giết người và gửi qua Hoa Kỳ. Đây là những tin Giả. Dữ kiện thứ nhất: Những người ngọai quốc nộp đơn xin chiếu khán xổ số trên mạng điện tử và việc chọn lựa được thực hiện hòan tòan ngẫu nhiên tại Hoa Kỳ. Các chính phủ ngọai quốc không hề giữ vai trò gì để có thể quyết định ai sẽ được chiếu khán lọai đa dạng này. Bộ Ngọai Giao Hoa Kỳ không cho phép bất cứ chính phủ ngọai quốc nào chọn ai sẽ đến Hoa Kỳ.
Thứ Hai, 17 Tháng Chín 2018(Xem: 3632)
Cố vấn Tòa Bạch Ốc, Stephen Miller, vừa đưa ra một kế họach di trú mới nhưng đã gây khó khăn cho người di dân và những người con sinh đẻ ở Hoa Kỳ, dù kế họach nay chưa thành luật chính thức. Một đề nghị về chính sách mới của Tòa Bạch Ốc sẽ gây khó khăn cho người di dân muốn có thẻ xanh nếu họ đã từng sử dụng bất cứ lọai lợi ích công cộng nào, kể cả những phụ cấp bảo hiểm và những lọai tín dụng thuế. Cần ghi chú rằng đây vẫn chỉ là đề nghị và vẫn chưa thành luật. Tuy nhiên, đề nghị này đã làm nản lòng một số di dân không dám xin những chương trình xã hội mà họ cần. Vì thế, mặc dù đề nghị này chưa thành luật nhưng vẫn làm cho người di dân sợ nộp đơn xin những lợi ích mà họ được quyền thụ hưởng.
Chủ Nhật, 09 Tháng Chín 2018(Xem: 756)
Nhiều công ty liên quốc gia họat động ở Hoa Kỳ và Việt Nam. Và có nhiều công ty nhỏ hơn có văn phòng làm việc ở hai nước này. Một số công ty nhỏ hơn đã từng chuyển các nhân viên quản lý và điều hành làm việc ở các chi nhánh Hoa Kỳ trong một thời gian ngắn. Họ đã đến Hoa Kỳ với diện chiếu khán L-1. Chiếu khán L-1 có giá trị tối đa 7 năm và họ không thể xin Thẻ Xanh. Các nhân viên quản lý và điều hành diện L-1 có thể làm gì để có thể ở lại Hoa Kỳ để xin quy chế thường trú nhân? Trong một số trường hợp, câu trả lời sẽ là diện chiếu khán EB-1C.